EnglishHọc HộiPháp ÂmPháp BảoTụng NiệmTin TứcHình ẢnhContact UsLinks
Thông Cáo
Hướng dẫn tu học


Tài Liệu

Tài liệu hướng dẫn tu học


Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật,

Nam Mô A Di Đà Phật,

Kính thưa chư liên hữu đồng tu,

Với mục đích hỗ trợ quý đồng học nhập môn nắm vững phương pháp dụng công trong quá trình tu tập, và cũng với ước nguyện hộ trì chánh Pháp xiển dương Tịnh Độ, đồng học Tịnh Tông Học Hội Oregon xin cúng dường đến chư liên hữu một số tài liệu sơ lược trình tự và cách thức hành trì pháp môn Tịnh Độ. Nếu như việc làm liều lĩnh này có đem lại chút lợi lạc nào cho quý đồng tu Tịnh nghiệp thì chúng con nguyện đem công đức ấy; trên đền bốn ân nặng đã từ bi giáo hóa khiến cho Phật Pháp được đời đời tương truyền, để chúng con trong đời này có được cơ hội tiếp cận và học tập Phật Pháp; dưới xin phổ nguyện tất cả Pháp giới khổ nạn chúng sanh sớm ngày giác ngộ cái khổ của luân hồi mà chóng niệm phật cầu sanh Tây Phương Cực Lạc Quốc, viên thành chánh giác.


Video clips hướng dẫn Phật Môn nghi thức:
Dâng Hương Lạy Phật Mặc và xếp Hải Thanh (Xem toàn bộ nghi thức)




Quan trọng của việc Thính Pháp - nghe băng giảng:
Download Pháp Âm - băng giảng

Trong duyên khởi thành lập Tịnh Tông Học Hội, Hòa thượng Tịnh Không có nhấn mạnh "giải - hành" phải tương ưng. Ý nói chúng ta khi tu hành trước tiên cần phải cầu "giải" để ngõ hầu có thể nắm vững lý luận và phương pháp tu tập. Một khi đạo lý đã hiểu rõ thì sự "hành" trì của chúng ta mới có được thành tựu như mong muốn. Giải được sâu thì tín tâm mới kiên cố. Tín tâm kiên cố thì nguyện mới thiết tha. Không giải mà hành thì sao tránh khỏi sự lầm lạc và "mê tín". Trong băng giảng Thanh Tịnh Phước Đức, đại sư Thanh Lương dạy: "Có giải không hành tăng trưởng tà kiến. Có hành không giải tăng trưởng vô minh." Phật Pháp chú trọng giải hành tương ưng như chim hai cánh không thể thiếu một. Niệm Phật là hành môn; thời gian niệm Phật lâu rồi nếu không hiểu đạo lý của Phật nói, không hiểu lý luận, phương pháp và cảnh giới của sự tu học, niệm lâu rồi cũng sẽ giải đãi, cũng sẽ lười biếng. Cho nên giải là giúp đỡ cho hành, hành là giúp đỡ cho giải.

Khi đức Phật Thích Ca Mâu Ni còn tại thế, trong Tăng đoàn có 1250 vị đại đệ tử, toàn là những bậc thượng thủ luôn theo bên mình đức Phật. Trong suốt 49 năm đức Phật giáo hóa chúng sanh, các vị đệ tử vẫn hàng ngày nghe đức Phật giảng kinh thuyết Pháp mỗi ngày 2 thời (1 thời của Ấn Độ = 4 giờ đồng hồ). Quý liên hữu hãy nghĩ xem, các vị đệ tử Phật mà còn phải hàng ngày nghe Pháp không gián đoạn, huống hồ là hạng phàm phu sát đất như chúng ta lẽ nào không cần nghe Pháp chăng?

Lại nữa trong các buổi thuyết giảng, Hòa thượng Tịnh Không đã nhiều lần nhắc nhở chúng sanh thời mạt pháp căn tánh hạ liệt (thấp đến tận cùng). Vì lẽ đó trong công khóa tu tập hàng ngày, nên thêm phần nghe Pháp nhằm giúp chúng ta có khả năng buông xả tập khí, phiền não, phân biệt và chấp chước sâu nặng; thì công phu niệm Phật mới được đắc lực. Người xưa tâm tánh của họ rất đơn thuần, nên đối với lời lẽ trong Kinh Phật và lời dạy bảo của tổ sư đại đức, họ có thể hoàn toàn tin tưởng; "buông xả vạn duyên" mà "lão thật niệm Phật, cầu sanh Tịnh Độ". Người thời nay có quá nhiều phiền não nghiệp chướng, cho nên nếu không nghe Pháp thì quả thật rất khó mà thực hiện việc "buông xả vạn duyên", (ý nói buông xả từ trong tâm, không phải chỉ cạn cợt từ trên sự tướng). Vạn duyên nếu không thể buông xuống, thì bốn chữ "lão thật niệm Phật" chúng ta tuyệt đối không có phần.

Mục đích chính của việc nghe Pháp là nhằm giúp chúng ta nắm vững lý luận và phương pháp tu tập. Sau khi đã hiểu rõ thì chúng ta tập áp dụng những đạo lý này vào ngay trong cuộc sống hàng ngày của chính mình - đây mới thực sự là người tu hành chân chánh. Phật Pháp là bất ly sanh hoạt. Phật Pháp chú trọng ở chỗ "thọ dụng" ("thọ" = tiếp nhận, "dụng" = sử dụng). Nếu chúng ta nghe Pháp xong nhưng lại không thể thực hiện trong cuộc sống thì tức là chúng ta chưa hiểu rõ lý lẽ. Đối với lời dạy trong Kinh của Phật chúng ta không thể tiếp nhận và hành trì, tức là không có thọ dụng vậy. Nếu như đối với Pháp của Phật dạy chúng ta không có được thọ dụng, thì e rằng đời này khó mà tự mình giải quyết vấn đề sanh tử, khó mà vãng sanh Tịnh Độ.


Khi thính Pháp, chúng ta nên dụng công ra sao?

  • Vấn đề "chuyên nhất" là tối quan trọng đối với những bậc căn tánh Trung-Hạ. Sự thành tựu của một cá nhân dù là pháp thế gian hay xuất thế gian đều chẳng có ngoại lệ, thầy dạy rất quan trọng! Một vị thầy là một con đường, hai vị thầy là hai con đường, ba vị thầy là ngã ba đường thì chúng ta sẽ dễ bị lẫn lộn, rối loạn. Vì thế chúng ta nên chọn cho mình một vị MINH sư (không nên chọn danh sư) mà chuyên tâm học tập với vị thầy này thì mới mong có thành tựu trong một đời này. Quý vị liên hữu đã đến với Tịnh Tông Học Hội thì chúng con xin giới thiệu với quý vị Lão Hòa Thượng Tịnh Không, người góp phần đáng kể trong việc hoằng dương Tịnh Độ thời hiện đại.
  • Trong lúc thính Pháp, quan trọng là chúng ta để ý tiếp thu và ghi nhận những phương pháp hành trì trong cuộc sống hàng ngày. Ví dụ như khi Hòa Thượng dạy chúng ta là phải "thời thời khắc khắc kiểm soát thân tâm", khi ý niệm vừa khởi là liền phải nhận biết nó là thiện niệm hay ác niệm (dùng lời dạy của Phật làm tiêu chuẩn thiện ác. Ví dụ như một người mới bắt đầu học Phật thì nên dùng ngũ giới, thập thiện làm tiêu chuẩn thiện ác. Tuyệt đối không thể dùng sự hiểu biết của mình để làm tiêu chuẩn).
  • Chúng ta không nên quá bận tâm khi có nhiều từ ngữ Phật học chúng ta nghe xa lạ hoặc không hiểu. Chỉ cần chúng ta kiên trì để tâm lắng nghe, và nghe nhiều thì từ từ chúng ta sẽ hiểu.
  • Đối với mỗi một đề tài băng giảng, chúng ta nên nghe nhiều lần, nghe đi nghe lại cho tới khi nắm rõ nội dung rồi hãy nghe sang đề tài khác.
  • Khi thính Pháp cũng giống lúc đi học, chúng ta nên nghe theo trình tự, thứ lớp từ thấp lên cao. Dưới đây chúng con xin phương tiện tạm chia ra làm 3 giai đoạn, mỗi giai đoạn liệt kê danh sách Pháp theo thứ tự từ thấp lên cao để quý vị dễ tham cứu.

Giai đoạn một:
  1. Nhận thức Phật Giáo
  2. Truyền Thọ Tam Quy 1999 (giảng về Tam Quy)
  3. Truyền Thọ Tam Quy 1988 (giảng về Ngũ Giới)
  4. Tịnh Tông Nhập Môn
  5. Thành Phật chi đạo (con đường thành Phật)
  6. Học Vi Nhân Sư Hành Vi Thế Phạm
  7. Phước tuệ song tu (Tu Phước & Tu tuệ)
  8. Ý nghĩa phóng sanh
  9. Chấn Hưng Phật Giáo
  10. Hộ trì Phật Pháp
  11. Chuyển nghiệp lực thành nguyện lực
  12. Sống trong thế giới cảm ân
Giai đoạn hai:
  1. Thanh tịnh phước đức
  2. Tịnh nghiệp tam phước
  3. Tư lương Tịnh Độ
  4. Lục Hòa Lục Độ
  5. Mục tiêu chung cực của sự học Phật
  6. Liễu Phàm Tứ Huấn đại ý (Phương pháp cải tạo vận mạng)
  7. Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo
  8. Sự thật và lý luận nhân quả
  9. Sự thật & lý luận siêu độ
Giai đoạn ba:
  1. Kinh A Nan vấn sự Phật cát hung
  2. Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện Kinh Đại Ý
  3. Đại Thế Chí Bồ Tát Niệm Phật Viên Thông Chương giảng năm 1992 - gồm 8 tập
  4. Phát khởi bồ tát thù thắng chí nhạo kinh
  5. Kinh Kim Cang Yếu Nghĩa
  6. Kinh A Di Đà Yếu Giải - Ngẫu Ích Đại Sư
  7. Kinh Quán Vô Lượng Thọ
  8. Vãng Sanh Luận giảng ký
  9. Phổ Hiền Bồ Tát hạnh nguyện
  10. Kinh Vô Lượng Thọ
  11. Trung Phong Tam Thời Hệ Niệm Pháp Sự
English Học Hội Pháp Âm Pháp BảoTụng Niệm Tin TứcHình Ảnh Contact Us Links